Giới thiệu khái quát phường Thanh Bình

Giới thiệu khái quát phường Thanh Bình

1. Điều kiện tự nhiên:

Phường Thanh Bình thuộc quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, có diện tích tự nhiên 76,3641 ha (khoảng 0,76 km2), nằm về phía Bắc thành phố, một địa bàn hết sức quan trọng về mặt quân sự để bảo vệ thành phố Đà Nẵng từ biển Đông.

Phía Tây, Tây Bắc phường Thanh Bình có bờ biển Thanh Bình nằm trong vịnh Đà Nẵng, phía Đông Bắc giáp phường Thuận Phước, phía Đông Nam giáp phường Thạch Thang, phía Tây Nam giáp phường Tam Thuận (quận Thanh Khê). Phường Thanh Bình nằm trong khu vực có chế độ khí hậu nhiệt đới gió mùa, mang tính đặc thù của khí hậu ven biển Trung Trung bộ, nhiệt độ trung bình hàng năm là 25o C, nhiệt độ trung bình mùa hè 28-30oC.

Bãi biển Thanh Bình nằm trong vịnh Đà Nẵng, là địa danh lịch sử, có phong cảnh đẹp, nước biển trong xanh được bao bọc bởi dãy núi Hải Vân, nhân dân địa phương thường gọi là Vũng Thùng, ngoài ra còn có các tên cổ như Trà Úc, Trà Áo, Trà Sơn hay Đồng Long Loan. Trước đây, dọc bờ biển có rừng cây phi lao để chắn cát tạo thêm màu xanh và bóng mát cho bãi biển. Bờ biển Thanh Bình quanh năm sóng vỗ rì rào, tạo nét nên thơ cho thành phố Đà Nẵng.

Năm 1470, vua Lê Thánh Tông thân chinh vào Nam, khi đại quân dừng chân ở Vịnh Đà Nẵng, trước cảnh hữu tình biển trời, mây nước nhà vua có đề thơ rằng:

Tam canh dạ tĩnh Đầm Long nguyệt
Ngũ cổ phong thanh Lộ Hạc thuyền

(Canh ba trăng lên tại xứ Đầm Long
Canh năm trống điểm tại thuyền Lộ Hạc[1])

Phường Thanh Bình có địa hình bằng phẳng, phần lớn là đất cát biển. Theo những người sống lâu năm tại địa phương, nguyên vùng này là bãi cát bồi, xen lẫn đầm hồ do biển tạo ra, kéo dài đến tận khu vực đường Thanh Long ngày nay. Lúc đầu là bãi cát hoang sơ, chỉ là nơi phơi ngư lưới cụ và neo đậu thuyền đánh cá của ngư dân trong vịnh Đà Nẵng.

So với các phường trong quận Hải Châu, đơn vị hành chính phường Thanh Bình hình thành muộn hơn. Tháng 7 năm 1954, thực hiện Hiệp định Giơnevơ, quân đội Pháp ở miền Bắc Việt Nam chuyển quân về phía nam vĩ tuyến 17, sông Bến Hải, Quảng Trị. Trong đó, một số binh lính trong quân đội Pháp mang theo cả gia đình vào sinh sống tại khu vực ven biển Thanh Bình, Đà Nẵng. Từ đó, dân cư qui tụ ngày càng đông. Chính quyền Nguỵ thành lập xã Thanh Hà, sau đó tách địa giới hành chính và lập ra khu phố Xương Bình. Khu phố Xương Bình là tiền thân của phường Thanh Bình ngày nay.

Vùng đất Thanh Bình ngày nay được nhập vào đất Đại Việt từ năm 1306, vua Chămpa là Chế Mân dâng 2 châu Ô và Lý để làm sính lễ xin cưới công chúa Huyền Trân, em gái của vua Trần Anh Tông. Vua Trần Anh Tông đổi tên châu Ô, châu Lý thành Thuận Châu (gồm phần đất Quảng Trị) và Hoá Châu (gồm Thừa Thiên và vùng đất từ đèo Hải Vân đến bờ bắc sông Thu Bồn).

Đến thời hậu Lê, vùng đất Thanh Bình thuộc huyện Điện Bàn, phủ Triệu Phong của Thừa Tuyên Thuận Hoá; dưới thời chúa Nguyễn, từ năm 1604 trở đi thuộc về Huyện Hoà Vang, Dinh Quảng Nam. Dưới thời Đồng Khánh (đến năm 1887) đất Thanh Bình thuộc Tổng Bình Thới Hạ, Huyện Hoà Vang. Đến ngày 27- 8 năm Mậu Tý (tức ngày 3-10-1888), triều đình nhà Nguyễn cắt 5 xã Thạch Thang, Hải Châu, Phước Ninh, Nam Dương, Nại Hiên làm nhượng địa cho Pháp, trong đó có vùng đất Thanh Bình. Ngày 3-1-1893, thực dân Pháp thành lập đơn vị hành chính đặt tên là Tourane và tách khỏi tỉnh Quảng Nam. Đất Thanh Bình thuộc thành phố Tourane, là đất nhượng địa của Pháp.

Sau khi xâm lược nước ta, để phục vụ cho công cuộc khai thác thuộc địa ở Đà Nẵng, thực dân Pháp tiến hành xây dựng cảng Đà Nẵng và làm đập kè Thuận Phước, xây dựng đập đá Nại Hiên Đông, theo luồng dòng nước chảy, đất bồi ngày càng nhiều vào phía Tây cửa sông Hàn, dần dần hình thành dải đất từ Xuân Hà, Thanh Bình đến Thuận Phước. Để giữ đất, nhân dân trồng dương liễu dọc theo ven biển.

Sau cách mạng tháng 8-1945 thành công, vùng đất Thanh Bình ngày nay thuộc về thành phố Thái Phiên. Tháng 3-1946, để chuẩn bị kháng chiến theo chủ trương của Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, thành phố Thái Phiên được chia thành 7 khu phố. Đất Thanh Bình thuộc về khu phố Trần Phú. Đến tháng 12-1946, kháng chiến bùng nổ, thành phố Đà Nẵng được chia thành 3 khu, đất Thanh Bình thuộc về  khu Trung thành phố Đà Nẵng.

Tháng 7-1954, thi hành Hiệp định Giơnevơ, lực lượng quân đội Pháp chuyển quân về miền Nam Việt Nam. Theo đó, một số gia đình binh lính người Việt di cư vào sống tại khu vực ven biển Thanh Bình. Chính quyền Nguỵ thành lập xã Thanh Hà, trong đó có khu phố Xương Bình. Địch xây dựng Trung tâm huấn luyện Bình trị (ngày nay là khu vực trường Cao đẳng công nghệ), Trung tâm tuyển mộ nhập ngũ số 1 của miền Trung, Trung tâm thẩm vấn Thanh Bình, Khu chung cư 30 gian cấp cho đồng bào di cư năm 1954, trong đó có một số gia đình binh lính địch (nay thuộc tổ dân phố 31), Khu cư xá công chức nguỵ quyền ở kiệt vào kho lương thực (nay là tổ dân phố 37) đường Cao Thắng. Khu phố Xương Bình có các khóm Bình Định, Bình Sơn, Bình Minh, Bình Bắc, Bình Hải, Nam Hà, Bắc Hà, Tân Lập B, Tân Lập A. Thành phố Đà Nẵng lúc này được chia thành 3 quận, khu Trung gọi là quận II (sau gọi là quận I), gồm có 8 khu phố: Thiệu Bình, Xương Bình, Thạch Thang, Hải Châu, Nam Phước, Bình Hiên, Hoà Thuận và Hoà Cường.

Sau ngày 29-3-1975, thành phố Đà Nẵng được giải phóng, chính quyền cách mạng thành lập lại đơn vị hành chính mới. Tháng 7-1975, theo chủ trương chia lại địa giới quản lý hành chính cấp cơ sở, thống nhất tên gọi là phường. Khu phố Xương Bình được đổi thành phường Thanh Bình. Đến tháng 4.1978, Tỉnh uỷ Quảng Nam Đà Nẵng giải thể đơn vị hành chính cấp quận thành lập thành phố Đà Nẵng, phường Thanh Bình trực tiếp dưới sự lãnh đạo của Thành uỷ Đà Nẵng (cũ).

Ngày 31-10-1996, Quốc hội quyết định tách thành phố Đà Nẵng thành đơn vị hành chính trực thuộc Trung ương. Ngày 23-1-1997, Thủ tướng ra nghị định 07/CP thành lập bộ máy quản lý hành chính từ thành phố đến cơ sở. Phường Thanh Bình thuộc quận Hải Châu, một thời kỳ mới mở ra tạo điều kiện để thành phố Đà Nẵng   và phường Thanh Bình phát triển.

2. Tình hình kinh tế – xã hội: 

Dân cư phường Thanh Bình được hình thành muộn hơn so với các phường trong quận Hải Châu. Trước năm 1954, vùng đất Thanh Bình ngày nay, dân cư còn thưa thớt, chủ yếu sống tập trung dọc theo đường Khải Định (nay là đường Ông Ích Khiêm), đường Cường Để (nay là đường Đống Đa), đường Cao Thắng, Đinh Tiên Hoàng. Phần lớn nhân dân sống bằng nghề buôn bán nhỏ, dân lao động nghèo, một bộ phận làm nghề biển. Khu vực Tân Lập A, Tân Lập B, Hải Hà là bãi cát chưa có dân cư sinh sống.

Sau tháng 7-1954, thi hành Hiệp định Giơnevơ, một số gia đình binh lính địch và giáo dân ở miền Bắc vào định cư sinh sống tại khu vực Hải Hà và  Bình An. Năm 1962, 1963, một bộ phận dân cư làm nghề cá ở làng chài  khu vực Lỗ Sài, Hoá Sơn, Cồn Bồi, Nại Nam thuộc xã Hoà Cường ra cư trú rải rác ở bãi biển Xương Bình, nay là Thanh Bình, nhưng chủ yếu là ở Cồn Aïn (Đa Phước, Thuận Phước ngày nay). Sau đó, một bộ phận nhân dân ở Hoà Cường tiếp tục di chuyển  ra ở để thuận tiện cho việc hành nghề đánh bắt hải sản.

Từ sau tháng 3 năm 1965, đế quốc Mỹ đưa quân viễn chinh vào Đà Nẵng mở rộng chiến tranh, khu vực Thanh Bình có sự thay đổi lớn về mặt xã hội, dân cư ngày càng đông, đường phố được nâng cấp. Chiến tranh ở các huyện thuộc tỉnh Quảng Nam ngày càng ác liệt, một bộ phận nhân dân do bị chiến tranh tàn phá, hoặc bị địch dồn dân, lập ấp chiến lược, nên chạy ra làm nhà ở dọc bờ biển Thanh Bình.

Trong thời gian này, khu vực Hải Sơn dân cư chỉ tập trung ở các đường Thanh Long, Thanh Sơn, Thanh Thuỷ. Đường Hải Hồ lúc ấy chỉ là con đường đất lầy lội, kéo dài đến chùa Thanh Bình. Chính quyền nguỵ  đã cho xây dựng khu gia binh cho các gia đình lính ở khu vực Bình An (là khu vực thuộc tổ dân phố 15, 16 hiện nay). Đồng thời một bộ phận nhân dân vẫn tiếp tục lấn biển để làm nhà ở và hình thành khu vực Tân Hải (Thanh Hải).

Đặc biệt, sau cuộc tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1968, địch bị thất bại nên đã dùng thủ đoạn “đốt sạch, giết sạch, phá sạch”, “tát nước bắt cá” nên một bộ phận dân cư các vùng quê đã bỏ chạy ra sống ở Tân Lập A. Trong đó có đồng bào Hoá Sơn- Hoà Cường. Năm 1972, có một bộ phận nhân dân Quảng Trị, Thừa Thiên Huế cũng chạy lánh nạn chiến tranh, vào lập nghiệp ở khu vực Tân Lập A.

Sau tháng 3-1975, quê hương hoàn toàn được giải phóng, thực hiện chủ trương của Uỷ ban nhân dân thành phố Đà Nẵng, những người dân trước đây chạy lánh nạn chiến tranh ở trên địa bàn phường Thanh Bình lần lượt trở về quê cũ làm ăn, sinh sống. Cùng thời gian đó có nhiều gia đình cán bộ đi tập kết Miền Bắc trở về vàì một số cán bộ hưu trí, cán bộ công nhân viên nhà nước ở các nơi khác cũng về cư trú tại phường Thanh Bình, chính vì thế mà dân cư trên địa bàn phường có sự dao động. (Năm 1976 có 16. 982 người, năm 1977: 15.946 người, năm 1978: 15.624 người). Nhìn chung dân số của phường giảm, nguyên nhân là do sau giải phóng một số lớn hộ dân trở về quê cũ sinh sống và một số khác đi tham gia vùng kinh tế mới .

Từ năm 1997, với đường lối đổi mới của Đảng, thành phố Đà Nẵng đã trực thuộc Trung ương, phường Thanh Bình có điều kiện phát triển kinh tế, xã hội, đã có nhiều người dân đến mua đất làm nhà, mở cơ sở sản xuất ở phường Thanh BÌnh. Dân số ngày càng đông, đến năm 2000 phường Thanh Bình đã có hơn 19.631 người, với 3.415 hộ dân.

Về giao thông: phường Thanh Bình có đường Khải Định (nay là đường Ông Ích Khiêm) chạy ra biển Thanh Bình. Đây là con đường có từ thời Đà Nẵng còn là đất nhượng địa của Pháp. Thực dân Pháp đã mở con đường này để phục vụ việc đi lại, tắm biển, nghỉ mát ở bãi biển Thanh Bình. Đường Khải Định chia phường Thanh Bình ra làm hai: 1/4 diện tích của phường ở phía Tây đường và 3/4 diện tích của phường nằm ở  phía Đông đường.

Phía Tây đường Khải Định có các trục đường chính là  Đinh Tiên Hoàng, Bắc Đẩu và các con kiệt, đường hẻm. Ở phía Đông đường thì có các trục đường chính chạy theo hướng Tây- Bắc là đường Đống Đa, đường Hải Hồ, Thanh Sơn, Thanh Long, Thanh Thuỷ, Thanh Hải, Thanh Duyên. Những con đường chạy theo hướng Nam- Bắc gồm: đường Cao Thắng, đường Gia Long nối dài (nay là đường Lý Tự Trọng), Hải Sơn và nhiều đường kiệt, hẻm,đường liên phường.

Giữa 2 khu phố Xương Bình và Thiệu Bình trước đây có con lạch ngăn cách giữa 2 phường. Con lạch chảy ra sông Hàn và đổ vào vịnh Đà Nẵng. Ngư dân làm biển  theo con lạch để ra biển. Hồ Đầm Rong nằm ở Bình An.

Khi đế quốc Mỹ đưa quân viễn chinh vào Đà Nẵng, mở rộng chiến tranh, địch đã tiến hành cải tạo và nâng cấp, đặt tên các tuyến đường như Thanh Sơn, Thanh Thuỷ, Thanh Hải, Thanh Long, Thanh Duyên và phường Thanh Bình đã có sự thay đổi về nhà cửa và đường xá.

Sau năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, Nhà nước và nhân dân đóng góp sức người, sức của từng bước nâng cấp và chỉnh trang các trục đường trên địa bàn phường ngày càng thuận tiện cho việc đi lại của nhân dân, bộ mặt phường ngày càng khang trang, hiện đại hơn.

Trong thời kỳ đất nước đổi mới, cùng với sự phát triển đi lên của thành phố Đà Nẵng, tuyến đường Nguyễn Tất Thành đã được xây dựng chạy dọc theo ven biển đã làm thay đổi hẵn bộ mặt của phường Thanh Bình; hướng ra biển Đông, tạo ra sự chuyển biến mới trong việc thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế, xây dựng quê hương Thanh Bình ngày càng giàu đẹp.

Về tôn giáo: phường Thanh Bình có 3 cơ sở gồm nhà thờ Giáo xứ Thanh Bình (ở số 24 đường Cao Thắng), Nhà thờ Nội Hà ( ở đường Đinh Tiên Hoàng) và Chùa Thanh Bình (ở số 71 đường Hải Hồ). Đó là những nơi sinh hoạt tín ngưỡng tôn giáo của bà con theo đạo.

Hệ thống trường học ở Thanh Bình gồm có: trường Kỹ thuật Đà Nẵng được thành lập năm 1962, đến năm 1976 đổi tên thành trường Công nhân Kỹ thuật Nguyễn Văn Trỗi; năm 1994 thực hiện Nghị định 32/CP của Chính phủ thành lập Đại học Đà Nẵng, trường được đổi tên thành Trường Cao đẳng Công nghệ, đây là một trong 5 trường thành viên của Đại học Đà Nẵng và là cơ sở đào tạo nguồn nhân lực kỹ thuật và công nghệ phục vụ cho nhu cầu phát triển kinh tế – xã hội khu vực miền Trung- Tây Nguyên.

Các trường phổ thông và mẫu giáo: Trường Tiểu học Đinh Bộ Lĩnh – nay là trường Trung học cơ sở Lê Hồng Phong nằm ở đường Hải Sơn; trường Tiểu học Trần Thị Lý nằm ở đường Thanh Sơn; trường tiểu học Ông Ích Khiêm – cơ sở I nằm ở đường Ông Ích Khiêm, cơ sở II nằm ở đường Đinh Tiên Hoàng. Trường Mầm non – Măng non nằm ở đường Thanh Sơn và cơ sở 2 của trường nằm trong kiệt trên đường Ông Ích Khiêm – có tên gọi là trường mầm non Hoa Huệ. Ngoài ra còn có một cơ sở mang tên Lớp mẫu giáo tình thương nằm trên đường Thanh Hải.

Trường Văn hoá – Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng có từ sau năm 1975, chuyên đào tạo về lĩnh vực văn hoá nghệ thuật, hàng năm trường đã đào tạo và cung cấp cho thành phố nhiều cán bộ về lĩnh vực này. Đến nay trường đã chuyển về quận Ngũ Hành Sơn.

Về bệnh viện: trước năm 1975, Phường Thanh Bình có Dưỡng đường Terésa. Sau năm 1975 đổi tên thành Bệnh viện quận I – ở số 38 đường Cao Thắng. Bệnh viện này có một đội ngũ y, bác sĩ có trình độ chuyên môn vững, giàu kinh nghiệm, có uy tín trong khám và chữa bệnh, phục vụ nhân dân. Bên cạnh đó phường còn có một Trạm xá với đội ngũ cán bộ nhiệt tình, chịu khó; Trạm xá phường là nơi trực tiếp tổ chức triển khai các hoạt động chăm sóc sức khỏe nhân dân và các chương trình quốc gia về ytế trên địa bàn: phòng chống dịch bệnh, tiêm phòng vắc-xin và cho trẻ uống vitamin A; phối kết hợp khám bệnh miễn phí cho nhân dân trong phường và tổ chức truyền thông dân số.

Phường Thanh Bình có nhiều cơ quan, xí nghiệp của Trung ương và của địa phương đóng trên địa bàn; có Khách sạn – nhà nghỉ dưỡng Công đoàn.

Trên địa bàn phường có một chợ gọi là Chợ Thanh Bình, nằm ở đường Ông Ích Khiêm.

Về kinh tế, do đặc điểm của dân cư và điều kiện kinh tế nên sau giải phóng năm 1975,  Uỷ ban nhân dân phường đề ra nhiều giải pháp phát triển sản xuất, nhanh chóng ổn định cuộc sống, tạo công ăn việc làm cho người dân. Đảng bộ đã chú trọng phát triển các cơ sở Tiểu thủ công nghiệp, mở mang các ngành nghề truyền thống, các dịch vụ để nhân dân tham gia sản xuất. Cuộc sống người dân từ chỗ chủ yếu sống dựa vào guồng máy phục vụ chiến tranh của Mỹ – nguỵ, nay chuyển sang lao động sản xuất, vừa giải quyết nhu cầu cuộc sống gia đình, vừa làm ra sản phẩm tiêu dùng cho xã hội.

Đặc biệt trong thời kỳ đất nước đổi mới, Đảng bộ, chính quyền đã tạo điều kiện để dân mở mang các cơ sở sản xuất kinh doanh, buôn bán, dịch vụ nhằm tăng thêm thu nhập; nhiều hộ giàu lên nhanh chóng. Đến năm 2000, các cơ sở sản xuất kinh doanh, dịch vụ thương nghiệp, ngư nghiệp, tiểu thủ công nghiệp trên địa bàn phường ngày một gia tăng, đời sống nhân dân phát triển mạnh.

Bia di tich lich su duoc xay tai goc duong Quang Trung Dong Da min - Giới thiệu khái quát phường Thanh BìnhBia di tích lịch sử được xây tại góc đường Quang Trung – Đống Đa.

3. Truyền thống đấu tranh yêu nước:

Mảnh đất Thanh Bình, tiếp giáp với vịnh Đà Nẵng, nơi đã chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử của dân tộc Việt Nam. Trong đó, đặc biệt là cuộc chiến đấu chống liên quân Pháp – Tây Ban Nha tấn công vào Vịnh Đà Nẵng 1858-1860, mở đầu cuộc xâm lược của thực dân phương Tây vào nước ta; và cuộc đổ bộ của quân viễn chinh Mỹ vào vịnh Đà Nẵng tháng 3. 1965, mở đầu cho việc quân viễn chinh Mỹ trực tiếp tham chiến ở Việt Nam.

Ngày 3-2-1930 Đảng cộng sản Việt Nam ra đời, ngày 28-3-1930 Đảng bộ thành phố Đà Nẵng được thành lập. Xứ uỷ Trung kỳ chỉ định đồng chí Hồ Sĩ Thiều làm Bí thư Đảng bộ thị xã Tourane, đánh dấu bước chuyển biến quan trọng trong phong trào đấu tranh cách mạng của Đà Nẵng. Đây là sự kiện lịch sử hết sức quan trọng đối với nhân dân phường Thanh Bình.

Năm 1930 những hoạt động rải truyền đơn, treo khẩu hiệu, treo cờ đỏ búa liềm và kêu gọi quần chúng đấu tranh chống áp bức bóc lột của đảng viên và một số cơ sở cách mạng trong nội ô Đà Nẵng đã nhanh chóng lan truyền đến những người lao động nghèo ở dọc đường Cường Để (Đống Đa), đường Khải Định (Ông Ích Khiêm)… công nhân, nhân dân lao động nghèo được tuyên truyền các từ mới lạ như “đấu tranh”, “bình đẳng”, “cách mạng”…

Trong những năm 1936-1939, nhân dân tham gia các phong trào đấu tranh đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ. Lực lượng thanh niên, học sinh và công nhân nội ô Đà Nẵng xuống đường lên án sự cai trị hà khắc của chế độ thực dân Pháp, đòi tự do, cơm áo.

Trong cách mạng Tháng Tám năm 1945, hoà với khí thế hừng hực đấu tranh của nhân dân sống trong nội ô thành phố, nhân dân ở các trục đường chính của Thanh Bình tham gia cùng với đoàn người biểu tình kéo về đình làng Hải Châu và toà Đốc lý Đà Nẵng lật đổ ách thống trị thực dân phong kiến, thành lập chính quyền cách mạng. Cuộc cách mạng Tháng Tám năm 1945 diễn ra nhanh chóng, nhân dân lao động đã làm nên điều kỳ tích trong lịch sử dân tộc, đã lật đỗ chính quyền thực dân phong kiến, thành lập chính quyền cách mạng nhân dân. Nhân dân được đổi đời từ người dân nô lệ thành người làm chủ đất nước, đã tích cực tham gia phong trào chống giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm, tham gia tuần lễ Đồng, tuần lễ Vàng…

Sau cách mạng tháng Tám thành công, thực dân Pháp nổ súng đánh chiếm nước ta lần thứ 2, cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ ngày 19-1-1946, nhân dân Thanh Bình đã cùng nhân dân toàn thành phố Đà Nẵng bước vào cuộc chiến đấu mới trực diện với quân xâm lược Pháp.

Một bộ phận nhân dân tham gia thực hiện “vườn không, nhà trống”, đi tản cư vào vùng tự do, thực hiện lệnh hồi cư, xây dựng lực lượng, đưa phong trào du kích chiến tranh vào sào huyệt của kẻ thù. Nhân dân tham gia phục vụ cảnh giới, tiếp tế lương thực thực phẩm cho bộ đội, du kích, chuẩn bị chiến trường, đưa bộ đội tiếp cận các đồn bót địch trong nội ô Đà Nẵng, phục vụ các trận đánh trong chiến dịch Đông Xuân 1953-1954. Ngày 20-7-1954 Hiệp định Giơnevơ được ký kết, cuộc kháng chiến chống thực dân pháp của nhân dân ta đã giành thắng lợi

     


     

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây