Tác giả Thi Nhung

Nhà thơ Thi Nhung

THI NHUNG

Thi Nhung  tên thật là Võ Thi Nhung, sinh năm 1972 tại Hà Nội.
Quê quán thành phố Đà Nẵng
Tác phẩm đã xuất bản:
– Mùa Hoa Bách Hợp ( Thơ. NXB Hội Nhà Văn, 2014)
– Đa Mang Anh (Thơ in chung, NXB Hội Nhà Văn , 2015)

PHIÊN KHÚC THÁNG TƯ

Tháng tư
Nốt nhạc rơi trong ngôi nhà thùng thình rỗng
Cơn mưa đầu mùa gõ cửa
Đánh thức người đàn bà
ngủ quên

Hạ chớm sang rực đỏ loa kèn
Đâu rồi mùa cũ?
Em lục tìm những rối tinh từng ngăn tủ
Này mắt , này môi
Này mặc định kiếp người

tháng tư
Phiên khúc không lời
Điệu tango bỗng trở thành xa xỉ
Em tự ôm bờ vai mình khiêu vũ
Tự ru mình
Quay quắt một mùa hoa./

XANH LẠI HỒN NHIÊN

Lối em qua , vương cánh dã quỳ cuối vụ mang màu hoàng hôn đầm đẫm , gói ghém ánh nhìn giăng mắc bùa mê

Em đã nghe thì thầm …em đã nghe , rằng đám mây kia đã phải lòng khóm hoa vàng nơi miền biên ải

Gió ơi ! Hãy cùng em một cung đường xa ngái . Xin bớt căm căm khơi lại những nồng nàn

Lối em qua , thấp thoáng bóng mùa xuân , những ngọt ngào men ủ .Muốn cất ý nghĩ nơi tia nắng đầu tiên không còn đau thuơng ngày cũ

Thầm thì xanh …dậy hồn nhiên .

ĐI QUA MÙA ĐÔNG

Mùa đông đã đi qua em
Như cơn ác mộng dài đơn độc
Em chới với giữa muôn ngàn cảm xúc
Người đàn bà lãng quên

Mùa đông đã đi qua em
Dấu vết thời gian dốc chiều lửng gió
Còn chút gì …khiến đêm nảy nở
Biết nổi chìm khóe mắt ươm mầm
Em muốn băng qua mùa đông
Nắm bàn tay dịu dàng hơi ấm
Đường còn xa … phận người thì ngắn
Rồi mốt mai thuơng một cõi đi về …

MIỀN TỊNH KHÔNG

Thiếu phụ buồn ..trót ngủ quên
Ơ kìa ! Xuân đã lạc miền Tịnh không

Đôi chân lấm luốc bụi hồng
Miệt mài gánh phận trăm năm – đàn bà

Ta tìm sao chẳng thấy ta ?
Ngủ vùi trong những la đà phù hư

Chợt về bên cội chân như
Xuân vừa bung nụ nhân từ trên tay

TÌNH BIỂN

Em đã đến
Từ tháng năm phờ phạc
Tựa vai anh – con sóng vỗ về
Hãy để em loãng vào trong cát
Biển mặn mòi gột những đam mê

Anh vẫn thế
Mãi bao dung – vẫn thế
Dẫu em giờ là những phong ba
Dẫu thời gian vẹt mòn ánh mắt
Biển ngàn năm chẳng nỡ phôi pha

Em đã về
Nơi ngày xưa dấu ái
Biển thì thầm như lúc ban sơ
Nơi bình yên thấy lòng ẩn dật
Về bên anh bỗng chốc dại khờ

Biển Mỹ Khê 14/6/15

LỜI RU CHO EM

Em nằm thiêm thiếp
Góc trời gió ru
Mẹ còn bận gặt
Lưng trời hương thu

Ngủ ngoan em nhé
Cho mẹ yên lòng
Oằn lưng mẹ gặt
Mây mùa long đong

Em nằm gốc rạ
Sườn non thảm vàng
Say sưa giấc mộng
Nắng tràn bậc thang

Em ngoan nín khóc
Mẹ gặt vầng trăng
Xuống đời thắp sáng
Cho em đêm rằm./

CHẠM

Chạm nhau ở phía cuối chiều
Tầng tầng lá khép lệch xiêu gió cuồng

Ta về uống ngụm trăng suông
Vân vê tà áo đã dường tả tơi

Chạm nhau ở phía không lời
Đêm le lói một nụ cười rong rêu

Lẽ đời cứ mải trớ trêu
Vườn xưa sót mảnh trăng nghèo khuyết hao

Mấy mùa cho nhạt cơn đau
Thuận vênh thì cũng nhuốm màu thế nhân

Cải ơi xin hãy trổ ngồng !
Để ta cõng nắng qua sông cùng người

CÚC HỌA MI

Thả nụ cười trong gió
Hoài niệm ngày đã xa
Mùa chở câu hò hẹn
Ướp hương xuân lụa là

Này nắng vàng rót mật
Này bến sông rạng ngời
Em tìm thời con gái
Lỡ vụng về đánh rơi

Họa mi ngày không tuổi
Bên em gọi đông về
Phía chân trời – góc bể
Ơi này ! Anh có nghe

Thời gian như ngừng lại
Giọt nắng buồn rong chơi
Giấu mình trong mây trắng
Chợt quên đi phận người/

CHIỀU SÓNG MẮT

Chẳng đợi em ư Dã Quỳ ơi ?
Em vội băng qua Madagui, Dambri vùng đất Bazan bạt ngàn nắng gió
Bao lời yêu để dành mùa hoa nở
Nỡ giận hờn úa một vòng tay
Đà lạt đành để mắt em cay ?
Lẻ bước giữa muôn trùng khách lạ
Trời trong quá , nắng sao vàng quá
Ngoảnh bên nào cũng đầm đẫm sương rơi
Chẳng đợi em ư?
ngày cứ đầy vơi
Dốc Prenn rớt cánh hoa vàng võ
Biết bao giờ phố cùng em lần nữa
Đến muộn màng rồi vội ra đi
Mai em về lệ có hoen mi
Lời hò hẹn mang về phương Bắc
Em sẽ nhớ một chiều sóng mắt
Phía đại ngàn in dấu chân qua …

CHIỀU MƯA PHỐ HỘI

Chỉ tại không anh
chiều ni mưa đổ
Phố Hội chừ bỗng chốc thành sông
Em vẫn mỉm cười nơi phố đông
Nào ai biết
Lòng mưa thầm thĩ
Giận anh rồi
ơi người bên nớ
Phố quá lạnh lùng
anh có hay
Bên sông Hoài
Trống vắng một bàn tay
Chiều buông
Đèn lồng
thắp lửa
Chỉ tại không anh
Em lạc về bến gió
Anh hứa rồi
Răng lỡ hẹn cùng em ….

SẦU ĐÔNG

Trời loang tím màu Xoan
Lất phất buồn chi lạ
Hoa vẫn nở Sầu đông *
Hai đứa giờ đôi ngả

Anh về bến không rồi
Em đường trần mê lụy
Chơ vơ giữa cuộc người
Duyên tình xa vạn lý

Năm nay Xoan nở sớm
Giêng hai mãi lạnh phùn
Hoa rơi ngón tay buốt
Xuân trượt dài cô đơn

Em về miền sám hối
Lời kinh buông nhẹ lòng
Thuơng một mùa Xoan tím
Đã vội vàng sang sông ./

*Sầu Đông : Một tên gọi khác của hoa Xoan

NHỚ MẸ

Tháng bảy Vu lan
Con cài bông hồng đỏ
Lời nguyện cầu màu hoa thêm rực rỡ
Đi lễ chùa
Dụi mắt khói trầm bay ..
Tháng bảy trở trời
Mưa nắng quắt quay
Nhớ xót xa lưng còng dáng mẹ
Mẹ nuôi con
Nên người đâu dễ
Lớn khôn rồi ..theo gót bến chồng xa..
Tháng bảy Vu lan
Con hãnh diện cài hoa
Nhưng nào có “Bát canh cần ” biếu mẹ
Chẳng thể bên người lúc trời trái gió
Con nghẹn lời
“Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên !”
Tháng bảy
Mẹ ơi !
Con nhớ mẹ hiền…

CUỒNG PHONG

Dường như trời dông bão
Cuồng phong dội trong em
Mưa giọt dài giọt ngắn
Nhớ anh tràn ngâp đêm

Em lật từng quá khứ
Chiêm bao anh tìm về
Cơn buồn vo víu lại
Đêm cứ dài lê thê

Tháng bảy rồi anh ạ
Em nhẩm đếm tháng ngày
Đã nghìn trùng cách biệt
Em dõi nhìn chân mây

Có khi nào gặp lại ?
Bên này kiếp lai sinh
Canh Mạnh bà* đã uống
Làm sao nhận ra mình ?

Tháng bảy mùa xá tội
Nương tiếng mõ lên Chùa
Tiễn người – cầu sám hối
Đường xa đừng ướt mưa .

NGÀY TÓC ƯỚT

Có một ngày tóc ướt
Đếm giọt mưa ngoài hiên
Ngày cuối tuần đồng lõa
Mưa vắt ngày sang đêm

Có một ngày co lạnh
Bên cánh cửa nhà thờ
Em như kẻ hành khất
Trong cõi người bơ vơ

Sao anh hờ hững thế
Sao chẳng đến cùng em
Dẫu mưa dầm gió bấc
Phố núi choàng hơi men

Có giọt mưa ghé lại
Vỡ òa nơi mắt nâu
Hình như đang hờn dỗi
Giờ này anh nơi đâu …

ĐỘC ẨM

Trà đã ngấm đượm hương rồi nhỉ ?
Rót cho ngưòi những giọt giọt mùa thương
Từ thủa mắc tình lên trắc trở
Dối lòng nhau bạc những đêm trường

Nghe đâu đó quanh đời đắng chát
Có ai hay dịu ngọt hằn sâu
Khúc ru nào cho đàn bà đã cũ ?
Huyễn hoặc mình thui chột những mầm đau.

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây