Vợ nhà văn Phùng Văn Khai năm 18 tuổi.
CHÙM THƠ VỀ VỢ
(Kỷ niệm 30 năm ngày cưới (30/11/1995 – 30/11/2025)
I.
Nhớ ngày gặp vợ lần đầu
Mình 23 tuổi nông sâu biết gì?
Tròn ba thập kỷ trôi đi
Mình 53 tuổi đề huề cháu, con.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
II.
Chồng người sắc sảo, tinh khôn
Chồng em thơ phú, văn chương, rượu chè
Tờ mờ sáng đã ra đi
Đêm khuya say xỉn trở về với em.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
III.
Chồng người chăm chỉ luyện rèn
Chồng em tối lửa tắt đèn biệt tăm
Chồng người chia sẻ khó khăn
Chồng em như Cuội cung trăng hẹn thề.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai.
IV.
Chồng em chăm rượu, kiêng chè
Nam nhân mặc kệ, kết bè mỹ nhân
Lúc thường là của chúng dân
Say mèm, bệnh tật mới phần riêng em.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
V.
Kết hôn từ độ trăng đèn
Tròn ba thập kỷ chưa xem rõ chồng
Bạc đầu tay bế, tay bồng
Bón từng miu sữa, thìa không, em cười.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
VI.
Vợ nay kể tội xong rồi
Bây giờ đến lượt chồng ngồi phân bua
Kiếp chồng cũng thể… kiếp vua
Nước mất mặc nước đội bừa vợ lên.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
VII.
Đội vợ lên đỉnh non tiên
Bỗng nghe tiên phán: – Khá khen họ Phùng!
Coi trời cũng thể bằng vung
Biết cung kính vợ coi vung bằng trời.
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai và cháu nội.
VIII.
Ta rằng, oan quá trời ơi!
Biết cung kính vợ – đạo trời dạy ta!
Không tin trời hãy về nhà
Bạo gan thử hỏi trời bà xem sao?
Vợ chồng nhà văn Phùng Văn Khai.
IX.
Trời ông lấm lét, thì thào
– Biết rồi, khổ lắm, ta nào khác ngươi?
Trót mang chức phận chồng rồi
Thì ta cũng khác gì ngươi, bé mồm.
X.
May mà lấy được vợ khôn
May còn giấu được đuôi chồn là may
Từ trong cơ cực đắng cay
Mà thành cơ nghiệp, mà cây xanh trời.




















