Vansudia.netluôn đồng hành cùng bạn đọc trên các lĩnh vực Văn học, Lịch sử, Địa lý và mở rộng ra trên các lĩnh vực liên quan đến Triết học, Văn hóa, Vật lý, Thiên văn, phần nào đã đáp ứng được nhu cầu đa dạng, đa chiều của bạn đọc ủng hộ và động viên.
“Tần Hoài Dạ Vũ – trái tim của những giấc mơ” là nói theo cách thi sĩ tự tổng kết cuộc đời mình, trong một bài thơ rất hay…
… Cuộc đời ông vốn dấn thân vì quê hương, xứ sở, vậy nên mọi chuyển động đều dội vào thơ ông… Và khi thế sự quá nhiều nỗi sự tình, thi sĩ trở về quê nhà, truy hồi ký ức, lặng soi mình, chiêm nghiệm giữa quê hương, để nhận ra:
Khi giấc mơ không còn là giấc mơ tôi là người cầm ngọn đèn đã tắt tôi đã đánh rơi từ lúc nào câu hát khi giấc mơ đã không còn là giấc mơ…
Và tôi đã sống với điều đáng sống từ những người quanh năm áo rách “Đến với một tấm lòng trong sáng và ra đi với hai bàn tay sạch” đó là bài ca chân thành tôi đã học được từ bờ ruộng quê nhà (Bài học từ bờ ruộng quê nhà)
Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay trong dòng thơ thế sự hôm nay.
Trong những bài thơ tình của Tần Hoài Dạ Vũ, người đọc dễ dàng nhận ra ông đã định nghĩa “em”- người yêu, người được thi sĩ yêu với một tinh thần ngưỡng vọng thiêng liêng…chúng ta bắt gặp định nghĩa “em” dày đặc trong các câu thơ, như những vì tinh tú sáng rỡ trong đêm bầu trời quang đãng: Em “là bầu trời bao la”, “là hoa lòng mở hết nắng”, “là trăng treo trên cánh đồng an lành”, “là khu vườn xanh trong thương nhớ”, “là lửa của lòng đời đa cảm”, “là ánh sáng êm đềm của hạnh phúc hóa thân”, “là trái tim vẫn đập phía chân trời”, “là nhan sắc của trăm mùa ân ái”, “là chiếc la bàn luôn dẫn dắt đời anh”, “là dòng nước xanh trong trái tim anh nồng nhiệt”, “là ánh bình minh anh vẫn ngóng trông”, “là trang sách thơm cho lòng anh xao động”, “là gió ngày ấu thơ thổi lại”, “là hương của tháng, là hồn của năm”, “là bông hồng của ước mơ tri kỷ”, “là trái tim anh vẫn đập bên trời hối hả”, “là nụ hôn của khát khao số phận”, “là giấc mơ của những giấc mơ, là tình yêu của những tình yêu”, “là nụ hôn của mọi nụ hôn ngọt ngào say đắm”, “là bông hồng vẫn luôn ngát hương và thắm đỏ trong trái tim anh”…Và còn nhiều, nhiều lắm những định nghĩa “em” trong thơ tình Tần Hoài Dạ Vũ. Phải yêu say đắm và dữ dội, yêu chân thành, yêu tận hiến…mới có thể nhân ra “chân dung nàng” mỗi ngày mỗi đam mê, khác lạ và đẹp một vẻ khác nhau như vậy; “em luôn luôn mới”…
Chỉ với định nghĩa “em”, Tần Hoài Dạ Vũ đã độc sáng thơ tình theo cách của riêng ông…
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
(Chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Thừa Thiên Huế)
Một số hình ảnh của nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ:
1 của 4
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
TRÁI TIM CỦA MỌI GIẤC MƠ
Em thân yêu, anh đã tự giam mình trong một thế giới duy cảm, đó là một thế giới đầy mơ mộng và ảo tưởng, những ảo tưởng đã đẩy anh tới bên bờ vực cuộc đời nơi giấc mơ giấu mình sau lớp phấn son đẹp đẽ của một nhan sắc không có thực, khiến anh không ngừng khổ đau khi kịp nhận ra mình đang dừng chân trên những mảnh vỡ của giấc mộng hoang vu.
Qua năm tháng điên cuồng và vụng dại của đời anh, em có kịp nhận thấy cả một dòng sống, một lịch sử của tình yêu và của lòng người, đó là nơi có những biến động và cõi bình yên, những chia ly và đoàn tụ, những nỗi đau thương và sự hàn gắn, những tan vỡ và sự hồi sinh, những đớn đau tột cùng và nỗi sung sướng vô bờ, những nụ cười và nước mắt, những cuộc ra đi và những chuyến trở về, những dao động tinh thần và sự thanh bình tư tưởng, những mất mát không ngờ và những sự phục sinh ngoài tưởng tượng, những nỗi buồn không nguôi và những niềm vui thầm lặng, sự mù quáng và sự sáng suốt, nỗi dằn vặt không cùng và sự giải thoát vô ưu
Trái tim ấy là sự mất đi để rồi lại có được niềm tin cuộc sống, cuộc phế hưng từ trong lòng lịch sử – xã hội qua những năm tháng đầy biến động, đổi thay và từ chính tâm hồn đa diện đa chiều luôn ẩn chứa nhiều bi kịch của thời đại chúng ta
Nhưng trái tim ấy cũng thật vô cùng giản dị, chơn chất, trung thành, cả tin và ngây thơ trước mọi dâu bể của cuộc đời và lòng người
Trái tim của ai, của thời đại hay của chính anh?
Hay đó chính là trái tim của tuổi thanh xuân giàu đam mê và lý tưởng, trái tim của những người phụ nữ dịu dàng mà đa đoan, hiền lành nhưng cương quyết và chân thành, trái tim của những đứa trẻ với cái nhìn âu lo và sợ hãi nhưng vẫn luôn lấp lánh ánh sáng của niềm hy vọng và tin tưởng thiêng liêng
Trái tim của ai, của thời đại hay của chính niềm mong ước không nguôi về một lẽ đời trung chính
Có phải sự minh triết của em đã đưa dắt anh tới một giấc mơ khác, giấc mơ của cuộc tương phùng bên cõi chết
Anh vui lòng đi hết con đường ước mơ sôi sục cảm xúc một mùa thu vương vấn nỗi buồn
Anh chân thành đi tới cuối đường với lòng biết ơn và cả lời cảm tạ âm thầm gửi về một trái tim không ngủ
Trái tim của em, trái tim của thời đại không ngừng thao thức trong bóng tối và trong ánh sáng nhân sinh
Anh yêu em, trái tim của mọi giấc mơ, như yêu chính cuộc đời anh.
Một số hoạt động của nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ:
1 của 5
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
BÀI HỌC TỪ BỜ RUỘNG QUÊ NHÀ (Gửi làng quê Giao Thủy)
Khi giấc mơ không còn là giấc mơ tôi là người cầm ngọn đèn đã tắt tôi đã đánh rơi từ lúc nào câu hát khi giấc mơ đã không còn là giấc mơ
Đi qua những tháng năm gian khổ đi qua nỗi buồn đi qua lửa cháy đi ra ngoài những bàn tay bội bạc
khi giấc mơ đã không còn là giấc mơ tôi chọn đi về phía tấm lòng của những người sống chung với rác
Và tôi đã sống với điều đáng sống từ những người quanh năm áo rách “Đến với một tấm lòng trong sáng và ra đi với hai bàn tay sạch” đó là bài ca chân thành tôi đã học được từ thửa ruộng quê nhà.
HÔN CUỘC ĐỜI XANH BIẾC TRÁI TIM VUI
Em là dòng nước xanh trong trái tim ân ái Em là khu vườn xanh trong thương nhớ hồn anh Em là bầu trời xanh trong mỗi bước an lành Anh yêu hết một đời màu hy vọng
Em là trang sách thơm anh nặng lòng ngưỡng vọng Anh đợi em trong mỗi giấc mơ đời Em trong lành em xanh biếc muôn nơi Hồn rộng mở như nghĩa tình ấm áp
Em về đi có lòng anh tháng Chạp Chờ em vào hồn Tết trái tim vui Bao nhớ thương trong tay ấm bùi ngùi Anh hôn khắp thế gian này thao thức
Rồi trên đỉnh tình nồng lời chúc phúc Hương đêm thơm đồi cỏ mượt trăng rằm Suối hoa tràn anh úp mặt trăm năm Yêu chưa cạn bầu trời xanh nũng nịu
Em về đi tháng ngày xanh anh níu Hôn cuộc đời xanh biếc trái tim vui.
Tôi xin theo dõi trang
Tôi xin theo dõi trang văn học này