Nhà báo Đỗ Phú Thọ.
Tặng anh Đỗ Phú Thọ
Đóng tiền bạn học
Chi tiền lớp chơi
Mái đầu trắng cước
Ngỗng ngan bên trời.
Đỗ Phú Thọ, anh là ai vậy?
Tuổi nào rồi, đơn gửi học thêm
Khiến thầy cô giáo đêm đêm
Càng cứng không được, càng mềm không xong.
Đỗ Phú Thọ cần chi phải vậy
Cần quái gì chăm chỉ, nêu gương
Người ta gái đã có chồng
Cần gì rũ rối bòng bong tơ trời?
Cần gì anh phải sôi sùng sục
Đã một khi bánh đúc bày sàng
Có cần không phải đa mang
Giải thiêng Thị Kính, giải oan Thị Màu?
Đỗ Phú Thọ! Mệt vì anh quá!
Cánh chị em cũng rất “hệt” anh
Bão giông trời rất trong xanh
Bồ hòn ngậm ngọt cuộc tình sáu mươi.
Thôi đã trót làm thân Phú Thọ
Sợ quái gì văn vở, văn bia
Đem thân tạo thế úp thìa
Vinh quang chẳng ngại, này kia ngại gì…
Tiến sĩ Hà Minh Phương.
Thơ tặng Hà Minh Phương
“Ông không phải là bố tôi”
Đã đành như vậy
Cái gì ông cũng biết
Quỷ thần chứng giám hai vai
Ngày rộng đêm dài
Ông đứng đắn làm chi dằng dặc…
Hà Minh Phương!
Ông biết đấy: gian thần, ác tặc
Vẫn nói cười nhem nhẻm quanh ta
Kiếp người như kiếp cỏ hoa
Tàn ong, lụi bướm, đường xa, chợ chiều…
Ông giận tôi đều là vô ích
Cho rằng tôi “họ Thích” càng sai
Mẹ cha sinh một hình hài
Một thân nam tử Văn Khai, họ Phùng.
Từ gặp ông, tôi mừng, quán xá
Nhận “con nuôi” hầu hạ anh em
Sợ gì trời đất nhá nhem
Trăng tàn ta lại thắp đèn mà chơi.
Tôi tự nhận là loài thông thái
Đứng trước ông bỗng chốc ngu đần
Như người không áo, không quần
Vua không nước, tướng không quân, nực cười.
Gặp ông, gặp của đánh rơi
Xa ông, bỗng chốc đất trời mang mang…
Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán.
Tặng nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán
Trùng khơi hồn ảnh thu xanh
Tao nhân, mặc khách vang danh biển trời
Bồng bềnh mái tóc ra khơi
Trái tim tri kỷ, nụ cười hồng nhan.
Ngàn chân dung giới văn nghệ sĩ
Vòm trời cao thấu nỗi tâm can
Một khoảnh khắc, một thế gian
Trùng khơi hồn ảnh lo toan phận người.
Từng bức ảnh đi vào sử sách
Từng con người gánh vác non sông
Đều từ ống kính của ông
Khang trang, bình dị, âm thầm bước ra.
Võ Đại tướng bên Văn nhạc sĩ
Một diêu bông thăm thẳm Hoàng Cầm
Dương Trung Quốc, Thái Bá Vân
Phùng Cung, Phùng Quán… đâu cần, đều cho.
Tám mươi niên mây trời lãng đãng
Nửa thế kỷ hoa đất rong chơi
Kết thành hồn ảnh trùng khơi
Thảo thơm bè bạn, ngày vui khôn cùng.


![Thơ Phùng Văn Khai trong cảm hứng lịch sử, văn hóa qua tâm thức Á Đông [Kỳ 1] – Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Thành Tuấn* Thơ Phùng Văn Khai trong cảm hứng lịch sử, văn hóa qua tâm thức Á Đông [Kỳ 1] - Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Thành Tuấn*](https://vansudia.net/wp-content/uploads/2026/07/Nha-tho-Nguyen-Thanh-Tuan-218x150.jpg)












![Thơ Phùng Văn Khai trong cảm hứng lịch sử, văn hóa qua tâm thức Á Đông [Kỳ 1] – Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Thành Tuấn* Thơ Phùng Văn Khai trong cảm hứng lịch sử, văn hóa qua tâm thức Á Đông [Kỳ 1] - Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Thành Tuấn*](https://vansudia.net/wp-content/uploads/2026/07/Nha-tho-Nguyen-Thanh-Tuan-324x235.jpg)




