Chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – [Số 2]

Chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ - [Số 2]

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ.

 

Bài ca của tôi

Hơn một lần em trách thơ tôi sao buồn quá
những bài ca sinh ra từ đôi mắt của chiều tà
từ giọt lệ của cung đàn dang dở
từ tiếng thét đoạ đày trong những đêm hoa
từ khuôn mặt mất ngủ của lương tâm đau đớn
cả cánh chim thời gian bay ra từ lồng ngực đợi chờ
dù chỉ để dâng đời tiếng hát cô đơn
tôi đã chắt từ máu mình những âm thanh
cuồng nộ

Thơ tôi là nỗi đau buồn của chính đời tôi
nhưng chưa bao giờ là tiếng kêu tuyệt vọng!

 

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ -h1Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ.

 

Đằm thắm trái tim đời

Em hoa cúc của mùa thu vàng thắm
Chiều bâng khuâng áo lụa nhớ sân trường
Huế dịu dàng trên mặt nước sông Hương
Em môi đỏ trên bến đời ơn phước.

Đi hết một đời không thể nào quên được
Thành Nội ơi, cây lá gọi bên lòng
Tháng năm còn nguyên vẹn nỗi chờ mong
Ai níu lại tiếng buồn rơi trong gió.

Huế còn nguyên lòng anh màu trăng tỏ
Và còn nguyên câu hát dưới mưa chiều
Đôi mắt nào vẫn giữ nét đăm chiêu
Để thương Huế mượt mà câu mái đẩy

Anh mang Huế đi khắp trời vẫn thấy
Vẻ dịu hiền nóng hổi trái tim yêu
Em là sông vẫn xanh biếc trong chiều
Em là sóng đợi chờ trên bến vắng

Huế bâng khuâng một tình yêu thầm lặng
Huế thủy chung trong tiếng “dạ” nhu mì
Huế níu lòng ai qua từng bước chân đi
Qua năm tháng Huế cười trong gian khó

Để chiều nay anh về ôm ngọn gió
Thổi trên sông mặt nước cứ đa tình
Em hoa vàng đắm thắm nở trang kinh
Chuông Diệu Đế gọi mùa xuân tuổi trẻ

Tâm hồn em ngọt ngào như giọt lệ
Huế của tình yêu đằm thắm trái tim đời.

 

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ -h2

 

Lối về

Ngày sắp tàn. Những mẻ lưới của đời tôi đã kéo xong. Tôi còn gì để ước mong, ngoài nỗi đắng cay không bao giờ cạn?

Biết bao tháng năm tôi đã sống trong những mộng tưởng đẹp nhất của đời. Nay chẳng còn lại gì ngoài một tình yêu lẻ loi. Nay chẳng còn lại gì ngoài những kỷ niệm như một tấm chăn mỏng manh che hờ trái tim mệt mỏi. Tôi sẽ về đâu khi bóng chiều dần buông?

Một ngày mùa xuân năm xưa, em đến bên tôi, tà áo cuốn những giọt mưa. Buổi sáng ấy như không hề mong đợi. Vậy mà chẳng hẹn hò em đến trao tôi tấm lòng em. Vậy mà không một chút ngại ngần em đã đặt bàn tay em lên cuộc đời tôi, cuộc đời từ đó chẳng bao giờ thôi gió bão, chẳng bao giờ lành lại những vết thương làm độc từ trong sâu kín của tham vọng. Vậy mà tôi vẫn chưa một lần tự hỏi: Tôi sẽ về đâu khi bóng chiều dần buông?

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ -h3

Quả là tôi đã tự huyễn hoặc mình trong bức màn mê muội của bao ước vọng cuồng điên. Tôi đã kênh kiệu tưởng có thể đổi thay được những số phận và làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Hỡi ơi, hy vọng tan tành như chiếc vòng ngọc em lỡ tay đánh rơi trong buổi tiệc đính ước, những mảnh vỡ cứ cứa sâu vào lòng tôi rướm máu và làm mai một những thành tựu nhỏ nhoi mà tôi đã cay cực tích góp cho những tháng ngày chẳng hề có chút vẻ vang. Vì mẻ lưới của đời tôi đã kéo xong, tôi sẽ về đâu khi bóng chiều dần buông?

Trước thềm nhà xưa khi mệt mỏi quay về, tôi ngồi mân mê những ảo ảnh đã không còn nữa cái ánh sáng quyến rũ ban đầu. Ngay cả em cũng không còn để lại một chút hương thừa. Đối mặt với số phận, tôi hiểu ra mọi điều. Và phút này đây, tôi biết tôi sẽ về đâu khi bóng chiều dần buông.

Chỉ có Người là hiểu được điều đó.
Người – Sự Im Lặng Thanh Bình.

T.H.D.V

 

 

 

     


     

Bài trướcTừ sân chơi thể thao đến tuyên ngôn về phẩm giá con người – Tác giả: Nhà nghiên cứu Tuệ Nhã
Bài tiếp theoCà Mau: Đưa di sản trở thành sản phẩm du lịch hấp dẫn vùng cực Nam Tổ quốc

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây