Đến với bài thơ hay “Thị kiến” của Bùi Xuân Mẫn – Lời bình: Nhà văn Bùi Xuân

Đến với bài thơ hay “Thị kiến” của Bùi Xuân Mẫn - Lời bình: Nhà văn Bùi Xuân

Nhà thơ Bùi Xuân Mẫn.

THỊ KIẾN

Khi màn sương chìm vào bóng tối
một mình, bất động và đơn độc
sự tĩnh lặng nội tâm
lắp chính mình vào thị kiến
Cái tôi vô hình chợt nhớ
những quá khứ sai lạc
Thay vì đối diện với thất bại
lại tự biến mất vào chính mình!
Sự tĩnh lặng bên trong tĩnh lặng
những giấc mơ hình thành và vỡ vụn

Mở lại thị kiến nhìn phút giây này
Hình dung
Một trong những ngôi sao kia
đẹp nhất, sáng nhất, lạc mất đường
đã đến tựa vào vai tôi để ngủ…
Để khởi đầu cho sự hòa hợp
Tình yêu hiểu tình yêu
hai dòng chảy về một bể

29/5/2021

———-

Trích tập thơ “Đi về phía mặt trời” – (NXB HNV 2024)

Bùi Xuân Mẫn

 

 

 

LỜI BÌNH CỦA : BÙI XUÂN

Bài thơ Thị kiến của Bùi Xuân Mẫn là một tác phẩm mang chiều sâu triết lý, đưa người đọc vào một hành trình khám phá nội tâm và sự kết nối với thế giới xung quanh. Qua bài thơ, tác giả không chỉ gợi mở những cảm xúc lặng thầm trong tâm hồn con người mà còn khơi dậy sự chiêm nghiệm về tình yêu, thất bại, và sự hòa hợp với chính mình và vũ trụ.

Phân tích nội dung bài thơ

1. Tĩnh lặng và sự đối diện với chính mình

Ngay từ những câu đầu, bài thơ đã mở ra một không gian mơ hồ, tĩnh lặng, nơi con người rơi vào trạng thái đơn độc:

Khi màn sương chìm vào bóng tối
một mình, bất động và đơn độc

Hình ảnh “màn sương” và “bóng tối” không chỉ là sự mô tả cảnh vật mà còn là ẩn dụ cho trạng thái nội tâm trống trải, cô lập. Con người trong bài thơ rơi vào trạng thái bất động, như bị mắc kẹt trong chính những suy nghĩ của mình. Từ đó, tác giả dẫn dắt đến “sự tĩnh lặng nội tâm” – khoảnh khắc mà con người đối diện với bản thể sâu thẳm của mình.

Tuy nhiên, điều đáng chú ý là thay vì đối mặt trực diện với những thất bại, “cái tôi” lại chọn cách lẩn trốn:

Thay vì đối diện với thất bại
lại tự biến mất vào chính mình!

Câu thơ này khắc họa sự yếu đuối thường thấy trong tâm lý con người – một phản xạ tự nhiên khi phải đối diện với nỗi đau và sai lầm. Tuy nhiên, việc “biến mất vào chính mình” cũng mở ra cơ hội để tìm thấy sự tĩnh lặng và suy ngẫm, tạo tiền đề cho sự hồi sinh và tái kết nối.

2. Giấc mơ và thị kiến

Phần tiếp theo của bài thơ là sự chuyển dịch từ trạng thái tĩnh lặng sang việc khám phá những giấc mơ và “thị kiến”. Sự tĩnh lặng trong nội tâm không phải là sự kết thúc mà là điểm khởi đầu cho những “giấc mơ hình thành và vỡ vụn”.

Sự tĩnh lặng bên trong tĩnh lặng
những giấc mơ hình thành và vỡ vụn

Từ “hình thành” và “vỡ vụn” như mô tả một chu kỳ tự nhiên của tâm trí: sự sinh sôi của những ý tưởng, cảm xúc, và cả sự tan biến của chúng. Tác giả không ngần ngại chấp nhận sự vô thường, bởi chính sự vô thường ấy dẫn đến những thị kiến mới – những góc nhìn khác biệt về cuộc sống.

3. Sự hòa hợp và tình yêu

Phần cuối bài thơ là đỉnh điểm cảm xúc, nơi “thị kiến” được mở ra để dẫn đến sự hòa hợp với vũ trụ và tình yêu. Hình ảnh một ngôi sao “đẹp nhất, sáng nhất” nhưng “lạc mất đường” đã chọn tựa vào vai tác giả để ngủ là một biểu tượng đầy ý nghĩa:

Một trong những ngôi sao kia
đẹp nhất, sáng nhất, lạc mất đường
đã đến tựa vào vai tôi để ngủ….

Ngôi sao lạc đường gợi nhắc đến chính bản thể con người: dù rực rỡ và tiềm năng, chúng ta đôi khi mất phương hướng trong hành trình cuộc đời. Hành động “tựa vào vai tôi để ngủ” tượng trưng cho sự an ủi, chấp nhận, và khả năng tìm thấy sự bình yên trong chính bản thân và trong mối quan hệ với người khác.

Bài thơ kết thúc bằng sự hòa hợp – một trạng thái mà tình yêu thực sự “hiểu” và “chảy về một bể”:

Để khởi đầu cho sự hòa hợp
Tình yêu hiểu tình yêu
hai dòng chảy về một bể

Ở đây, “tình yêu hiểu tình yêu” không chỉ là tình yêu lứa đôi mà còn là tình yêu thương cuộc sống, con người, và vạn vật. Sự hòa hợp là điểm đến cuối cùng của hành trình nội tâm mà bài thơ dẫn dắt, một lời khẳng định về khả năng vượt qua sự cô đơn, thất bại để kết nối sâu sắc với bản thể và thế giới.

Giá trị nghệ thuật

1. Hình ảnh giàu tính biểu tượng: Bùi Xuân Mẫn sử dụng những hình ảnh như “màn sương”, “bóng tối”, “ngôi sao”, hay “dòng chảy” để khơi gợi những tầng nghĩa sâu sắc, giúp người đọc cảm nhận được chiều sâu tư tưởng và sự trừu tượng của bài thơ.

2. Ngôn từ súc tích, hàm súc: Với lối viết giản dị nhưng đầy gợi mở, bài thơ không cần những câu chữ cầu kỳ mà vẫn tạo ra không gian chiêm nghiệm sâu lắng.

3. Nhịp điệu tĩnh lặng, trầm lắng: Bài thơ mang nhịp điệu nhẹ nhàng, phù hợp với nội dung về hành trình nội tâm. Các đoạn thơ ngắn gọn, súc tích càng làm nổi bật sự cô đơn và chiều sâu của tư tưởng.

Kết luận

Thị kiến của Bùi Xuân Mẫn là một bài thơ đậm chất triết lý, mời gọi người đọc đối diện với sự tĩnh lặng trong chính mình để tìm thấy tình yêu và sự hòa hợp với vũ trụ. Qua bài thơ, tác giả khơi gợi một thông điệp sâu sắc: dù cuộc sống có những thất bại và lạc lối, chúng ta vẫn có thể tìm thấy ánh sáng từ những “ngôi sao” – chính là tình yêu, niềm tin, và sự kết nối – để khởi đầu một hành trình mới.

B.X

 

 

     


     

Bài trướcChủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn hội đàm với Chủ tịch Quốc hội Singapore
Bài tiếp theoChùm thơ “Chân dung 14” của Phùng Văn Khai

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây