Di tích Phật giáo cổ Sarnath, nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thuyết bài pháp đầu tiên sau khi giác ngộ đã chính thức được UNESCO ghi danh vào Danh sách Di sản Thế giới. Đây là Di sản Thế giới thứ 45 của Ấn Độ.
Vườn Lộc Uyển là thánh địa của Phật giáo, đánh dấu những sự kiện trọng đại gắn liền với cuộc đời của Đức Phật.
Sarnath (Vườn Lộc Uyển) được xem là một trong những địa điểm linh thiêng nhất của Phật giáo, nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thuyết bài pháp đầu tiên sau khi giác ngộ, mở đầu cho quá trình truyền bá giáo lý Phật giáo.
Sau khi Sarnath được UNESCO ghi danh vào Danh sách Di sản Thế giới tại kỳ hợp thứ 48 của Ủy ban Di sản Thế giới diễn ra ở Busan (Hàn Quốc), Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi bày tỏ niềm tự hào trên mạng xã hội X, gọi đây là “khoảnh khắc đáng tự hào đối với mọi người dân Ấn Độ”. Ông cho biết rất vui mừng khi di tích Sarnath ở bang Uttar Pradesh chính thức trở thành Di sản Thế giới của UNESCO.
Giám đốc kiêm Đại diện Văn phòng Khu vực UNESCO tại Nam Á Tim Curtis cũng gửi lời chúc mừng Chính phủ và người dân Ấn Độ về sự kiện này.
Ông nhấn mạnh rằng trong hơn 2.500 năm qua, Sarnath luôn là điểm hành hương và nguồn cảm hứng đối với các Phật tử trên khắp thế giới. Chính tại nơi đây, Đức Phật đã truyền giảng bài pháp đầu tiên, lan tỏa những giá trị về lòng từ bi, trí tuệ và hòa bình vẫn còn nguyên ý nghĩa cho đến ngày nay.
Theo ông Curtis, các ngôi chùa, bảo tháp và tu viện tại Sarnath là minh chứng cho nhiều thế kỷ đức tin, lòng sùng kính và di sản chung của nhân loại. Việc bảo tồn di tích này là trách nhiệm chung của các thế hệ hôm nay và mai sau.
Nằm tại Varanasi, một trong những thành phố có người sinh sống liên tục lâu đời nhất thế giới, Sarnath lưu giữ nhiều dấu tích kiến trúc và khảo cổ quan trọng.
Theo kinh điển Phật giáo, sau khi giác ngộ vào khoảng thế kỷ VI trước Công nguyên, Đức Phật đã đến đây gặp năm vị đệ tử đầu tiên và thuyết bài pháp đầu tiên, sự kiện được xem là khởi đầu cho sự truyền bá Phật giáo.
Qua nhiều thế kỷ, Sarnath phát triển thành trung tâm học thuật và hành hương quan trọng của Phật giáo. Các triều đại, nhà bảo trợ và cộng đồng tăng sĩ đã lần lượt xây dựng nhiều bảo tháp, đền thờ và tu viện, đưa nơi đây trở thành một trong bốn thánh địa hành hương quan trọng nhất của Phật giáo.
Hiện nay, di sản gồm hai khu khảo cổ được bảo vệ là Tháp Chaukhandi và Khu khảo cổ Sarnath, nơi có Tháp Dhamek và Tháp Dharmarajika.
Toàn bộ quần thể tạo nên cảnh quan lịch sử nổi tiếng mang tên Deer Park. Trong các kinh điển Phật giáo, địa điểm này còn được biết đến với các tên gọi Rishipatana, Isipatana và Mrigadava.
Việc ghi danh được Ủy ban Di sản Thế giới thông qua theo Công ước Di sản Thế giới năm 1972. Đây là cơ quan có nhiệm vụ xác định những địa điểm có Giá trị Toàn cầu Nổi bật, tức các di sản văn hóa hoặc thiên nhiên có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một quốc gia và được xem là tài sản chung của nhân loại.
Kể từ khi Công ước Di sản Thế giới được thông qua năm 1972, UNESCO đã ghi danh 1.248 di sản văn hóa, thiên nhiên và hỗn hợp tại 170 quốc gia.
KHÁNH MY














![Tiểu thuyết “Ngô vương” của Phùng Văn Khai: Kiến tạo quốc thống từ ký ức văn hóa và lịch sử [Kỳ 1] – Tác giả: Tiến sĩ Hà Thanh Vân Tiểu thuyết “Ngô vương” của Phùng Văn Khai: Kiến tạo quốc thống từ ký ức văn hóa và lịch sử [Kỳ 1] - Tác giả: Tiến sĩ Hà Thanh Vân](https://vansudia.net/wp-content/uploads/2026/07/Tien-si-Ha-Thanh-Van-324x235.jpg)




