Chùm thơ mới của Lê Hưng Tiến

Chùm thơ mới của Lê Hưng Tiến

Nhà thơ Lê Hưng Tiến

 

TÔI TỰ HỦY TÔI

Giữa ồn ào của lặng im
Tôi khuấy mây ngang trong đôi mắt khác
Những bài thơ không biết nói

Hình hài của nhớ
Bánh xe không ăn được thời gian
Con lắc đói mùa ý tưởng

Đôi khi cái chóp nháy
Cháy ngọn đồi từ không gian ảo
Những bài thơ chết vô ý từ quên lãng

Tôi đi tìm chúng
Cất công để phóng sinh
Nhưng mặt trời đã lặn trước đằng Tây

Tôi tự hủy tôi
Tự hủy những bài thơ từ hơi thở mới của đất
Thế giới mở trong cái khác bay bay

 

NHỮNG CON CHỮ TÁI SINH

Thời gian dãn nở
Tôi đốt mình cháy xuyên màn đêm
Những con chữ dật dờ sống sót
Những con chữ giành giựt sự sống cho nhau
Những con chữ bị thiêu rụi trong cái chết tức tưởi
Những con chữ í ới bầy đàn oán than
Và những con chữ đôi lúc biết trước số phận của mình
Tất thảy chỉ sự dãn nở thời gian

Khi con quay chạy vạy giấc mơ
Những con chữ hiển linh từ 4 giờ đến 5 giờ sớm muộn
Mặt trời không dám đổ màu hồng lên đường đi của cỏ
Tôi cũng không biết lối về của đôi mắt nhớ
Thần quái bỏ hoang ngoài hành lang ngữ nghĩa
Tất thảy chỉ sự dãn nở thời gian

Khi thời gian lại tiếp tục dãn nở
Sự phóng sinh là tội đồ của cánh hẩu trí tưởng
Cơ thể tôi cũng bị những con chữ ám muội
Nhập nhoạng trong mớ sản phẩm không thời gian

Mỗi khi ban mai lên đồng
Tôi cày xới được vụ mùa thơ thở
Những con chữ bắt đầu tái sinh
Đòi mặt trời mọc hướng đằng chân
Không có lối cỏ đi về của gió
Và tôi bắt đầu bơ vơ giữa thời gian dãn nở

 

Ảnh(từ trái qua phải): Nhà thơ Bằng Việt, Nhà thơ Đỗ Thượng Thế và Nhà thơ Lê Hưng TiếnẢnh (từ trái qua phải): Nhà thơ Bằng Việt, Nhà thơ Đỗ Thượng Thế và Nhà thơ Lê Hưng Tiến

 

KHẨU TRANG CỦA BÁNH MÌ

Mặt đóng khuông
Biểu cảm xuống ngôi thấp nhất
Âm thanh vỡ ra khối tiếng bất động
Thời đại như chiếc khẩu trang bánh mì
Chỉ dùng trong ngăn xép đôi mắt

Ngôn ngữ mỗi lúc lên giá
Những con chữ cũng làm dáng điệu đà mặt trăng
Không thấy ai dạm hỏi thị trường thay đổi sáng tạo
Mặc cho thời buổi đong đưa

Kiến thức mỗi ngày mở hướng
Khát vọng bỏ nhiều núi tưởng
Bao đồng khẩu trang
Bao đồng những chiếc bánh mì
Trong tiếng nói tiện lợi của sinh viên

Một thời hoang bay
Trong tiếng nói tiện lợi sinh viên của mình
Làm ký ức đo đỏ ban mai
Mùa thở hồng hộc hồng hộc

Hồng hộc những chiếc khẩu trang
Hồng hộc những chiếc bánh mì
Trưa về đói nắng
Có khi đói cả tuổi thơ

Ảnh (từ trái qua phải): Nhà thơ Thanh Quế, Nhà thơ Bùi Xuân và Nhà thơ Lê Hưng TiếnẢnh (từ trái qua phải): Nhà thơ Thanh Quế, Nhà thơ Bùi Xuân và Nhà thơ Lê Hưng Tiến

 

NHỮNG KHOẢNH TRỐNG ĐAM MÊ
    (Quý tặng nhạc sĩ Nguyễn Hữu Cao Tâm)

Tôi bỏ khoảnh trống vào đam mê
Thời gian kéo mặt trời xuống núi
Lũ én không biết xuân thì làm tổ

Tôi bỏ khoảnh trống vào đam mê
Những ngọn sóng không tầng
Mang ẩm ướt trong sâu mắt mình

Tôi bỏ khoảnh trống vào đam mê
Phím tơ ngẫu thêu thùa từng lọn đêm rối
Bình minh không biết mình mỗi sớm mai

Tôi bỏ khoảnh trồng vào đêm mê
Chuỗi chuỗi linh động làm chuyến tàu khua mắt
Âm ĩ chảy trong tiếng nói không lời

Tôi bỏ khoảnh trống vào đam mê
Khoảnh trống bỏ tôi vào trang giấy mới
Đam mê bỏ tôi vào khoảnh trống không.

 

Nhà thơ Lê Hưng Tiến (bìa trái) tại Nhà luu niệm Trịnh Công SơnNhà thơ Lê Hưng Tiến (bìa trái) tại Nhà luu niệm Trịnh Công Sơn

 

THƯƠNG TIẾC CÔ ĐƠN ĐÃ RA ĐI

Cô đơn tôi giấu trong đất
Mưa đổ lúc mặt trời mọc
Những bầy chim sải cánh tìm nhau

Cô đơn tôi gói trong tiếng nói
Thinh không vỡ vụn từng mảnh ghép ý tưởng
Chẳng có ai lắp ráp được con lắc thời gian

Cô đơn tôi bỏ hoang vào trang giấy trắng
Những con chữ í ới gọi mùa mưa mắt
Đòi thời đại chuyển đổi kiếp trong ngữ điệu số

Cô đơn tôi dắt đi cùng tâm tưởng
Ai đốt nỗi buồn cho khói hun hút thời xuân
Bàng bạc rỗng

Những ngày cô đơn lên giá
Tôi đánh đổi nhiều phí cảm xúc
Thương tiếc đời chữ ra đi từ cõi bình minh

Mộ chữ ai đáu
Thế giới vẫn sinh sôi hàng triệu triệu tín ngưỡng
Nhưng cô đơn lại không được nhân loại tôn thờ

L.H.T

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây