Vansudia.netluôn đồng hành cùng bạn đọc trên các lĩnh vực Văn học, Lịch sử, Địa lý và mở rộng ra trên các lĩnh vực liên quan đến Triết học, Văn hóa, Vật lý, Thiên văn, phần nào đã đáp ứng được nhu cầu đa dạng, đa chiều của bạn đọc ủng hộ và động viên.
Trong hành trình sáng tác, chính thơ đã thường xuyên đem lại những cảm xúc tốt đẹp, những cuộc giao lưu, học hỏi thú vị. Đối với tôi, thơ là một vẻ đẹp tươi tắn nhất của cuộc sống, đem lại những sắc màu, tình cảm sâu đậm của con người.
Chùm thơ viết về Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan cũng vậy.
PHÙNG KHẮC KHOAN (Thay lời cảm ơn nhà thơ Trần Lê Văn)
Người có đức để cháu con phúc đức Chữ nghĩa muôn đời chữ nghĩa của cha ông.
Sinh từ mẹ từ cha Sinh từ trời từ đất Rường cột trải mấy triều Mềm mại, cương cường, bất khuất Mà nôm na đồng áng Kẻ Bùng.
Ngẩng đầu mây trắng Tản Viên Sơn Cúi nâng phù sa sông Hồng ứa đỏ Kẻ Nủa kia, sử xanh kia còn đó Mộ đá ong giản dị nhường này Mấy trăm năm xanh cỏ xanh cây Mây Kẻ Bùng dường bay dường thanh thản.
Cảm hoá kẻ thù ấm tay bầu bạn Câu thơ đề xuyên mấy trăm năm Lời thơ dâng bát ngát trăng rằm Trung Hoa mênh mông, Trung Hoa thán phục.
Phơ tóc trắng vóc mai mình hạc Mà mấy nghìn dặm đất nhẹ như không Mà Quốc thể rạng danh con Lạc cháu Hồng Dân mấy cõi tụng xưng quan Trạng.
“Vẻ mặt Người nôm na đồng áng Ta vẫn gặp đâu đây trong thôn xóm Kẻ Bùng”.
DƯỚI CHÂN TƯỢNG ĐÀI PHÙNG KHẮC KHOAN
I. Kia dãy Sài Sơn thiêng quốc thổ Vận nước từ trong những dân thường Đây trầm mặc Tây Phương cổ tự Phật cũng như người dạ thảo thơm.
II. Quan Trạng in hình trong bóng tượng Nỗi lo dân nước mấy trăm năm Hình mai, vóc hạc nơi Bắc quốc Mà rạng trời Nam vẻ trăng rằm.
III. Bỗng thấy mây trời sà vai tượng Chòm râu lay động nét môi cười Quan Trạng nói gì cùng hậu thế Chỉ thấy trời xanh bóng hạc trôi.
IV. Dâng nén hương thơm ngày giỗ cụ Phùng gia con cháu sớm quây quần Nghĩa nước, tình làng thơm thảo quá Cụ Trạng hòa trong mỗi chúng dân.
CẢM NHẬN DỊCH THƠ TRẠNG BÙNG
Vẫn là sông núi đấy thôi Vẫn bôn ba những kiếp người cần lao Vua thì vẫn ở trên cao Muôn dân như cỏ đan vào trời xanh.
Vần thơ chất chứa riêng mình Tấc lòng khôn trải nổi nênh kiếp người Quan trường cuộc thế bày chơi Sử xanh còn đó, lở bồi thiên thu.
Tầng tầng lá rụng êm ru Tàn canh tỉnh mộng cuộc cờ về đâu? Ai người bãi bể nương dâu Ai người phương Bắc cơ cầu thịnh suy.
Năm trăm năm gọi nhớ về Bên trời một nấm xanh rì cỏ khâu Mục đồng còn kẻ chăn trâu Cung đình vua đã từ lâu bãi triều.
Lời thơ khơi sóng “nhiễu điều” Còn kia non nước trong chiều “giá gương” Còn đây trong những gió sương Tượng đài phơ phất niềm thương vẹn tròn.
Hạc vàng còn đó đỉnh non Chuông vàng ngân những binh boong gọi mời Năm trăm năm sáng tên người Năm trăm năm nữa gương soi Trạng Bùng