Chùm thơ của các nhà báo

LÊ MINH QUỐC

Nhà thơ LÊ MINH QUỐC

Áo trắng

Ngôi nhà tôi nằm trong hẻm nhỏ
Trẻ thơ cười ầm ĩ bóng trăng tan
Hiên nhà phất phơ vài đoá cúc vàng
Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng

Buổi chiều em về trong bóng nắng
Môi son dè dẻn nụ cười
Hẻm nhỏ nhưng lòng không chật hẹp
Khi còn hào phóng tuổi hai mươi

Em nhỏ nhắn như chùm hoa cúc trắng
Nở ngát hồn tôi những sớm mai
Áo trắng chờ em đi qua ngõ
Ngập ngừng thư mỏng nép trong tay

Thơ tôi viết từ ngôi nhà hẻm nhỏ
Sẽ hoá thành bươm bướm thơ ngây
Cho em giữ gìn trong nhật kí
Bẽn lẽn nằm bên vở chép bài

Đừng trách tôi chiều nay dại dột
Đợi em về trao tặng một chùm hoa
Em không nhận để tôi ngơ ngác đứng
Hương không bay cuống quýt mãi hiên nhà

Tôi rất sợ ngày mai em e ngại
Sẽ không về qua hẻm nhỏ! Trời ơi
Áo trắng em vẫn còn xao xuyến mãi
Tôi biết tìm đâu khi đứng giữa cuộc đời?

 

Định nghĩa về đất nước

đất nước
có thể đó là một chú dế mèn
gọi mùa thu về chập chờn ngoài cửa lớp
là trái bồ kết để em gội tóc
thơm hoài trong hơi thở buổi tự tình
có thể là một sáng bình minh
chú gà gáy chùng chình trong gió sớm
đường đi học có cu cườm và bướm
cũng bay theo ấm áp mặt trời lên
đất nước là cây cỏ không tên
những Vô Danh đối đầu cùng giông bão
chân lấm tay bùn làm ra lúa gạo
là đêm trăng bên cái giếng đầu làng
em khua gầu làm vỡ ánh trăng tan
năm ấy tôi mới vừa mười bày tuổi
sáng đầu thu trước sân nhà rụng đầy hoa bưởi
tôi đưa tay hứng lấy mối tình đầu

đất nước là hình ảnh con trâu
đi trước cái cày, trước cha, trước mẹ
là bài đồng dao con chim se sẻ
nó đẻ mái tranh, tôi ném hòn sành
là con Rồng cháu Tiên, là gương vỡ lại lành
là thần thoại nhổ tre mà đuổi giặc
năm kháng chiến cha tôi cầm tầm vông nhọn hoắt
đánh giặc một đời chưa hết tuổi con trai
đất nước là hình ảnh cái cối, cái chày
“đêm khuya giã gạo có mày có tao”
hằng ngày mẹ tôi bỏm bẻm nhai trầu
thường bắt đầu từ câu “ngày xưa ngày xửa…”
em lớn lên có ước mơ trở thành công chúa
giống hệt cô tấm trong trái thị vàng?
còn tôi khi mùa thu thổi gió heo mây sang
tỏ tình nhờ hoa ngâu, hoa lý

đất nước là sự tích trầu cau chung thuỷ
là truyện Trạng Quỳnh, Xiên Bột của nhân dân
không sống chung với bạo chúa nịnh thần
kiến nghĩa bất vi vô dõng giả
có khi giữa sương mù xứ lạ
tuyết bay buốt theo thân phận dặm trường
đất nước là bìa thư với hình ảnh thân thương
có địa danh Mỏ Cày, Cần Thơ, Đà Nẵng…
đất nước là con tem với tình nghĩa sâu nặng
thầm nhắc người đi đừng quên cội quên nguồn
đất nước quanh tôi với tất cả bình thường
là bún bò Huế, là tô mì Quảng…
là phố, là cá lóc canh chua hoặc trái xoài, trái nhãn…
cưu mang tôi khôn lớn từng ngày
đất nước là hình ảnh khẩu súng quàng vai
đứng trang nghiêm trước sơn hà xã tắc
là câu đánh vần lúc bắt đầu đi học
là ngôi trường làng mái ngói rêu phong

sáng hôm nay chim sáo đã xổ lồng
một miếng trầu cau cũng nên duyên nợ
đất nước là tình chồng, nghĩa vợ
muối mặn gừng cay, tối lửa tắt đèn
là tháp mười đẹp nhất hoa sen
là sông, là suôí, là rừng, là phố
là tất cả những gí tôi đang có
từ Nam Quan đến Mũi Cà Mau
Đất Nước còn tồn tại đến ngàn sau…

L.M.Q 

PHÙNG HIỆU

Nhà báo PHÙNG HIỆU

Ngõ thời gian

Em có về nhặt lại tuổi thơ
Hứng giọt thời gian
Rót vào trang vở
Thuở tim mình chớm len miền nhớ
Mong manh…
Những ảo ảnh mơ hồ

Em có về qua lối thu xưa?
Nhặt xác lá cuối mùa run rẩy gọi
Vạt nắng chiều rưng rưng thầm hỏi
Kỷ niệm ơi!
Chìm khuất phương nào?

Lối em về tháng chạp có còn không?
Cơn gió lạnh mùa này
Bất chợt!
Anh đối diện lòng mình xa xót…
Ngõ thời gian…
Lặng lẽ
Riêng mình!

 

Mảnh trăng quê

Em ngồi nhặt mảnh trăng quê
Gió len qua sợi tóc thề ngày xưa…
Cái thời mắt liếc đong đưa
Cái thời hai buổi sớm trưa thẹn thò

Thuở còn bữa đói, bữa no
Vẫn say sưa dệt câu hò đam mê
Mười năm rách tướp câu thề
Thời gian lặng lẽ nghiêng về phía tôi

Ngày xa quê ngót đôi mươi
Đêm mơ Định Quán tiếng cười ngây thơ
Phương Nam sợi khói giăng mờ
Ta như lạc mất bến bờ tương lai

Tình quê đeo lệch một vai
Mở trang ký ức ngắm ngày chiêm bao
Chạm tay vào thuở khát khao
Chợt nghe kỷ niệm hôm nào thoảng qua …

Sương khua lành lạnh La Ngà
Trăng chênh chếch ngả – Đêm là đà nghiêng…

P.H 

PN THƯỜNG ĐOAN

Nhà báo PN THƯỜNG ĐOAN

Đếm cát

Người đàn bà ngồi vọc sóng đêm
bóng chồng vào tĩnh lặng
đêm chồng vào đen thẳm
từng ngụm cát đầy vơi run rẩy
cô đơn vỗ đá dưới chân

Hạt khuyết cong là nỗi nhớ tràn đêm
hạt long lanh là môi thời hạnh phúc
hạt vùi sau mặt trời là khát vọng cháy rực
hư thực một đời nhảy múa giữa bàn tay

Hạt nâu tròn là lời hứa trăm năm
hạt trắng mỏng là lời yêu lấy lại
hạt xanh rêu là trái tim rồ dại
tin lời gió thoảng đêm xưa…

Người đàn bà ngồi vọc sóng đêm khuya
uống lạnh đơn độc
nghe cát hát trong ngàn âm sóng
nghe tiếng ốc của loài ốc mượn hồn…
và trăm nhánh rong nâu

Những vốc cát tràn tay rồi rơi lại biển sâu
hạt nồng ấm cuối cùng chìm mất
chỉ còn lại mành trăng và bọt sóng
xô vào mặn ngọt
phù du…

 

Em và đêm

Em vẫn ở nơi này
căn phòng bốn mùa gió lộng
dãy hành lang heo hút đợi anh về

Chiếc gối dài trở trăn thao thức
chiếc gối nằm tấm tức khóc trong mê

Không tiếng muỗi vo ve
không tiếng thạch sùng tặc lưỡi
đêm trống vắng hãi hùng

Chỉ có tiếng đồng hồ
tích tắc…
và ánh đèn đường mờ ảo rọi mông lung

Chiếc giường rộng cố tình phơi da thịt
em thu mình một góc nuốt xót xa
kéo chăn che đậy nỗi buồn

Chúa trên tường giơ cao thánh giá
hăm dọa
thêm một lần
sẽ kết tội Eva.

T.Đ

 

HỒ THI CA

Nhà báo, Nhà thơ HỒ THI CA

Em và tôi

Hai ngày chưa đến, đầy sân hoa vàng
Ba đêm thức đợi ánh trăng
Và bao lâu nữa… tôi tần ngần mong.

Em không đến? Em đến không?
Đào ơi đừng rụng mùa hồng của tôi
Mai ơi khe khẽ mà rơi
Vàng ươm nỗi nhớ người ngồi đếm hoa.

Tôi thầm: đừng trách người ta
Hai người xa lạ có bà con đâu?
Tơ trời mỏng mảnh bắc cầu
Gió thoang thoảng cũng sợ màu lá phai.

Lầm nên đếm một thành hai
Lẫn nên con mắt nhìn ai cũng thành…
Ngày vàng tươm nhú ngày xanh
Bốn mùa tôi khấn điềm lành cho em.

 

Một giọt đắng

Em đừng khóc nữa
Mùa hè đã nhỏ xuống tiếng ve
Mùa thu áo choàng gục đầu sau bậc cửa
Mùa đông âm thầm từng bước xám tro

Em đừng khóc nữa
Hỡi con chim sẻ giấu mỏ lặng thầm
Cơn bão nuốt vào bụng mình tia ánh sáng
Anh quay về bản ngã của lao lung

Em đừng khóc nữa
Đôi vai gầy sao chịu thấu nỗi đau
Chiếc lá vàng rơi cũng làm chao vai đấy
Cơn mưa ập về ướt sũng đời nhau

Em đừng khóc nữa
Sự long lanh kia gặm nhấm cuộc đời anh
Bàn tay mòn mỏi chỉ vì hoài đấm cửa
Mùa thu vàng vẫn chẳng hiện lá xanh

Hỡi em yêu hãy đừng gào thét nữa
Ngày mai rồi sẽ chẳng có nhau
Anh biến mất như chưa hề tồn tại
Em hóa thành giọt rượu đắng hanh hao.

H.T.C 

LÊ THIẾU NHƠN

Nhà báo LÊ THIẾU NHƠN

Mẹ dạy con yêu đất nước

Có thời khắc bầm gan tím ruột
Nhà thơ sống chung tham nhũng
Câu thơ thoả hiệp nhiễu nhương
Con dợm chân muốn quay về quê cũ
Chỉ tiếc ruộng không còn
Mưa dột một mái hiên

Tuổi hai mươi của con từng hăm hở
Khát vọng ngây ngô
Ước mơ tội nghiệp
Chốn công danh lắm nanh vuốt vật vờ

Con lúc nào cũng yêu day dứt đất nước này
Đất nước như mẹ giản đơn và chịu đựng
Từ cổng nhà mình, con khiêm nhường bước đi
Lo ngày trở lại không còn cao thượng!

 

Dịu dàng ơi

Em dịu dàng thế
Đừng cho tôi hy vọng
Mơ ước thì buồn
Năm tháng vẫn lênh đênh

Tôi sợ tôi phụ em
Em nhìn đăm đắm thế
Em cười vời vợi thế
Tôi chỉ cành khô đau đáu bão bùng

Tôi tin em thánh thiện
Sao phố phường ngờm ngợp người dưng
Về thôi ngựa gầy ngày mai vó cũ
Cỏ chiều bí ẩn cũng từng xanh!

L.T.N 
     


     

NGUỒNvanchuongthanhphohochiminh.vn
Bài trước‘Vương quốc hang động’ kỳ vĩ và hoang sơ của Việt Nam
Bài tiếp theoHơn 12 triệu lượt góp ý Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây