Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ cuối

Thơ - Nguyễn Đông Nhật - Kỳ cuối - VSD Văn Học Giới Thiệu Tác Phẩm

Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ cuối

Cap2 min - Thơ - Nguyễn Đông Nhật - Kỳ cuốiCap min - Thơ - Nguyễn Đông Nhật - Kỳ cuối

 

PHẦN V/ THƠ VỀ THƠ

không nói vần điệu. hãy nghe gió.
không tìm vật liệu.
tự nó hiện hình
trong những bóng.

những nét thô dịu đi
vì chúng trẻ hơn.

*

Nhớ thi sĩ Văn Cao

Đằng sau nỗi đau đớn của ông
ánh sáng những câu thơ
vẽ màu lá
biếc xanh.

Mãi mãi.

 

Thơ

1.
Tỉnh giấc trong khuya vì những tiếng nói
thật rõ và mơ hồ
như mình nói cho mình nghe
như là của chính mình
mà không phải.

Rồi chúng mất tăm như chưa hề.
Rồi lại chìm vào cơn mê
để thêm một lần thấy lại
để biết rằng sẽ mất đi mãi mãi
để lại tìm thấy trong một ngày nào.

2.
Giấy trắng.
Mực đen.
Có gì đáng nói?

Giấy trắng
chữ trắng
những chữ đẹp nhất.

Tìm chúng trong đêm.
Chúng hiện giữa ngày.

               2001

 

Phía sau tôi

1.
lời nói
còn một tiếng
vậy mà em bảo
hãy cố viết một câu.

                1980

2.
khúc hát ấy tôi đã nghe
trong những đêm mưa dầm ở Huế.

không phải khúc hát ấy đã tàn phai.

*
người ta đã cố quên người ta đã quên.

                                      1988

3.
tôi gắng vẽ hình tôi giữa cuộc đời
bằng cây bút của những giấc mơ.

có thể thấm tràn máu đỏ
hay có thể cong khô.

              1993

4.
phung phí sức lực
để tìm lại
bóng mình

quán.

           2001

 

Thời khắc của lễ Tro

Bước nhẹ. Trên những câu thơ mong manh.
Những hồn run rẩy đang sờ soạng.
Mưa rơi rơi trên vần điệu
như lá cành khép tán .

Nơi ấy hằng vang lên
những tiếng đời đời quên lãng
dưới nấm mồ của bao ngày tháng
chết ngợp bóng hình nhiều nỗi cuồng điên.

                                           2001

 

Một vần điệu

Mùa đông. Nỗi muộn phiền của đêm tối
ẩm ướt chạm vào tôi
những nhánh cành không than thở.

Đốm lương tâm nhạt mờ
như một tiếng gì khe khẽ
gõ vào câu thơ.

 

Số phận của nhà thơ

Tìm kiếm ảnh hình khác
trong những sự vật quen đến mỏi mòn.

*
Sự lay động của lửa dường như sờ thấy
bến bờ bao giấc mơ xa lạ
khoảng trống bài thơ người ta sẽ lấp đầy
mối tình đã quên trở thành giọt máu đông lạnh
và tất cả bờ viền những bóng lướt qua. . .

Sau khi chẻ cái cây thành những thanh củi nhỏ
và gom hết vụn gỗ
mới liên kết được chúng vào bên trong
ánh mừng vui đêm lửa hội
để làm nên một hư không khác.
Nơi có thể tìm thấy điều gì
điều vừa nắm được chợt tan đi.

*
Không tiếc thương không trông đợi, ta biết như thế
và bước đi dưới mưa.
Trên con đường của bàn tay đớn đau
khi tìm đến những bàn tay khác
và nghe ấm một tình yêu.
Ta biết như thế.

                         2001

 

Nhịp chuyển

Ánh sáng nơi bài thơ
không là tiếng kêu rực rỡ.

Giọt mưa trên cánh hoa
tiếng đàn đêm trong
mùi khói thơm
và gió. . .

Ánh sáng của bài thơ
là một câu nói
chậm và nghiêm. . .

*
Như gió.

 

Bài ca

I.
thời gian
là tấm rây
sẽ sàng và lọc
để rơi xuống bài ca.

II.
bài ca
để con người
không rơi xuống bùn
và dựng người chết dậy.

 

Nhà thơ

Cuộc đời đã rút dần của anh
niềm vui cùng dòng nhựa ấm.
Và hôm nào anh ra đi
không ảnh hình lời chào lặng lẽ.

Người ta sẽ quên giữa những bộn bề
tên anh. Thoáng mây chìm gió dạt.
Nhưng cái bóng thầm tiếng động câu thơ
chầm chậm thấm vào giọng hát trong mơ.

Nhặt ánh sáng từ đêm tối
anh trả cho trời xanh lời biếc gió.
Dâng lên bằng những tiếng vô hình
anh gọi một mùi hương quên – nhớ.

Chết đi – sống lại bao lần
anh là dáng trăng giữa ngày mờ ảo
là tiếng gió từ hoàng hôn xưa
hửng bên trời xa quầng sáng chậm.

Anh không định nghĩa. Và cuộc đời lại dang tay
ôm anh như vầng trăng muộn.
Những dòng thơ rơi rụng nơi nao
bỗng chấm từng giọt xanh trên đá.

                         9.2000

 

Thơ dặn riêng

Anh có danh hay anh có thơ
câu hỏi ỡm ờ, có phải?
Thế sự làm người ta yếu đuối
cây thập tự nặng hơn thời đấng Ky-tô.

Anh viết dăm bài, anh viết ngàn trang.
Hay dở khen chê cái vòng luẩn quẩn.
Thơ là thơ, dẫu nghiệp hay nghề
đều khó như giản đơn mọi việc.

Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.

Bi kịch hay hài kịch đều phải dàn dựng
bằng tất cả máu của đời anh.
Thiêu rụi hết những cánh rừng năm tháng
còn chút xá – lợi – thơ hay chỉ tro tàn?

                                      29.1.2002

 

Thời gian chảy

Tôi đợi chờ tôi con mắt khác
để nhìn thế giới cũ dần đi
tôi thèm hâm nóng những đường máu
lười biếng giữa vực mỏi mòn sâu.

Nhưng tôi chỉ gặp bao điểm mù
bắt đầu từ nhiều không gian trống
và chấm dứt như chưa hề ngân
nơi ánh sáng tuần tự diễu hành.

Chỉ còn lại niềm tin vô cớ
đang tìm cách dựa vào không khí.
Gửi lại vô vọng một bài thơ
cho người chưa bao giờ quen biết.

                       7.2002

 

Chữ

1.
bật công tắc
ba cánh máy quạt
biến ra chiếc đĩa tròn.

thơ nằm giữa
ba cánh đứng yên
và cái đĩa tít mù.

2.
nỗi muộn màng vết dao êm
rơi xuống khoảng dịu dàng ý tưởng

và lời ca không hình sắc bay lên.

3.
những dòng chữ tự mình vượt cạn.

sống đi qua không ít con đường.

4.
cây sáo nhỏ
thu hết gió trời.

con người con người ơi
làm sao vi vu giọng trúc?

5.
đâu phải bước chân
thơ chính con đường

chân bước là thơ
lối đi, nào phải

*
hạnh phúc là gì
câu hỏi đắng cay

             2017

 

Dự cảm

Đến một lúc nào, có lẽ
những dòng thơ muốn viết
chỉ còn im lặng.

Mong sao chỉ còn
cái bóng mờ cuộc đời
quên lãng lướt qua hơi gió.

 


 

NGUYỄN  ĐÔNG  NHẬT

Năm sinh: 1950 – Quê quán: Giao Thủy, Đại Hòa, Đại Lộc, Quảng Nam.

Tác phẩm: Thơ: Trong hoàng hôn gió (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003), Một trăm bài thơ (2005); Tản văn: Vu vơ sợi gió (2009); Biên soạn chung:… chưa mưa đà thấm (1998), Cánh thư và tia chớp (2000), Trăm năm thơ Đất Quảng (2005), Phác họa chân dung một thế hệ (cộng tác với Tần Hoài Dạ Vũ2007), Phan Duy Nhân-Thơ và Đời (nhiều tác giả-2015), Người của một thời (viết chung với Lê Công Cơ-2016).

Chưa in: Cánh cửa & cơn bão, Thơ vụn – Qua cửa sổ,

Thơ in trên báo chí phong trào HSSV và tạp chí Đối Diện (1969-1971). Từ năm 1975 đến nay, đã in hơn 1400 bài thơ và 1000 bài viết trên khoảng 80 tờ báo và tạp chí: Văn Nghệ, Tạp chí Thơ, Viết & Đọc, Văn Nghệ Tp.HCM, Văn hóa Phật giáo, Giác Ngộ, Sông Hương, Đất Quảng, Non Nước, Văn Nghệ Bình Dương,  Quảng Nam, Đà Nẵng, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Doanh Nghiệp, Du Lịch Việt Nam… và khoảng 40 tuyển tập thơ: Huế từ ấy (1977), Thơ 1978-1988 (Hội VHNT Quảng Nam-Đà Nẵng, 1988), 100 bài thơ hay 1993 (Báo Văn nghệ Tp.HCM), Tuyển tập thơ tình các nhà thơ TP.HCM (1993), Thơ tình Việt Nam & thế giới (1998), Thơ văn nhóm VIỆT (1998), Nhìn lại một chặng đường văn học (2000), Trăm năm thơ Đất Quảng (2005), Tuyển tập thơ Tp. HCM (2005, 2007, 2008), 700 năm thơ Huế (2008), Đà Nẵng Thơ (2012), Một thế kỷ văn học yêu nước-cách mạng Tp.HCM 1900-2000 (2016), Thơ chọn (Tạp chí Nhà văn & tác phẩm-2016)… Giải thưởng: Giải ba cuộc thi thơ 2017-2018 của Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm. Giải Văn học-nghệ thuật Cố đô Huế lần thứ VI (2013-2018).


 

MỤC LỤC

*

Ở tuổi hai mươi . Đối khúc . Cảnh . Khu nhà số 20 .  Nhặt trên vỉa hè .  Trở về . Đối cảnh . Ngoài cửa kính . Mộ ảnh . Gửi riêng lòng . Bối cảnh . Thèm ăn thịt . Sân khấu . Cái mặt . Tản mạn về thơ . Nửa đêm . Liên tưởng từ Brecht . Cái tượng sành .  Nhà . Căn phòng . Tháng tư . Khói bên kia sông . Chiều ba mươi . Trước nửa đêm . Tín hiệu I . Những đôi mắt . Căn nhà . Dư âm . Quảng trường . Qui khứ, về đây . Những người bạn gái . Lời nguyện mờ mịt . Thơ vụn trong nhà . Những khi dừng lại . Trong đêm tối.

*

Tình yêu . Khúc hát buổi chiều về hạnh phúc . Trăng . Chiều cuối ở Hội An . Biệt ly . Không đề . Nghịch lý của tình yêu . Thầm trách tháng năm . Từ biệt . Quên . Hội An . Nơi ngưỡng cửa dòng Carmelo . Trước ngôi nhà số 7 . Cột mốc thời gian . Hòa âm của sự vắng bóng . Giọng nói tái sinh . Trên những mùa báo hiệu . Khắc ghi của bôi xóa . Tâm hồn . Những tách cà phê .  Giải mã một điều bình thường.

*

Mùa thu . Cửa chiều . Mùa xuân . Đi qua những con đường gặp một căn nhà . Chân dung . Giao thừa . Một mình trăng . Mùa xuân trong thành phố . Tháng mười . Đêm hè . Giáng sinh . Nhẫn nại làm người kiêu hãnh sống . Thái độ . Dự tưởng . Ngày thường . Trên đường ngăn . Bên dòng Hương .  Dứt đoạn và liên tục . Mùa đông . Những điều kiện, và… . Quê nhà . Thủy triều giạt . Dường như chìm đắm . Mắt sống . Về một điều vô nghĩa . Thủy mặc động. Giải pháp.

*

Phố xưa . Giữa xanh . Chấm phá . Đôi mắt . Đi dạo sớm . Khoảnh khắc ấy . Một cuộc ra đi . Bài ca của gió . Xích xiềng của trí nhớ . Một thực tại . Tĩnh tâm . Lăng kính . Bạn đồng hành . Không khí . Nhẫm đếm . Ảnh tượng . Chân lý . Vươn tới sự bất động . Về đất Phật . Viết dưới hiên thầm . Quà tặng . Độc đạo . Lòng yêu rộng. Ẩn số.

*

Nhớ thi sĩ Văn Cao . Thơ . Phía sau tôi . Thời khắc của lễ Tro . Một vần điệu . Số phận của nhà thơ . Nhịp chuyển . Bài ca . Nhà thơ .  Thơ dặn riêng . Thời gian chảy . Chữ . Dự cảm.


 

THƠ NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

NHÀ XUẤT  BẢN  HỘI  NHÀ VĂN

65 Nguyễn Du – Hà Nội

Tel & Fax: (04) 38.222.135 – Email: [email protected] – http: //nxbhoinhavan.com

CHI NHÁNH MIỀN NAM

371/16 Hai Bà Trưng, Q.3, Tp.HCM

Tel & Fax: (08) 38.297.915 – Emai: [email protected]

CHI NHÁNH MIỀN TRUNG & TÂY NGUYÊN

277 TrẦn Hưng Dạo,Q.Sơn Trà, Dà Nẵng


 

Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ 1

Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ 2

Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ 3

Thơ – Nguyễn Đông Nhật – Kỳ 4

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây